Bình giảng bài thơ Côn Sơn ca | Daisudaiduongxanh

Blog 0 lượt xem

Nguyễn Trãi – Nhà văn hoá lớn, nhà thơ, nhà văn chính luận kiệt xuất của dân tộc. Không chỉ là một con người nghệ thuật, ông còn là một tấm gương liêm khiết, tiếc rằng trên đời không có nơi nào dành cho những người trung thực quá mức như Nguyễn Trãi. Trước thực tế xô bồ, Nguyễn Trãi đã hòa mình vào thiên nhiên thanh bình, đã đến ở ẩn, ngày ngày ngâm thơ, thưởng trăng. “Chim họa mi”Nguyễn Trãi sinh thời căm ghét quan ải khủng khiếp, trở về yên ổn. Bài thơ thể hiện một tâm hồn yêu thiên nhiên, quê hương đất nước.

Côn Sơn Ca - Bình giảng thơ Nguyễn Trãi

Cảnh đẹp ở Côn Sơn

Côn Sơn là một trong những địa danh nổi tiếng của Việt Nam, gắn liền với những sự kiện trọng đại của đất nước cũng như với một số danh nhân lớn nhất trong lịch sử, trong đó có Nguyễn Trãi. Thiên nhiên ở Khu Cồn nổi tiếng với vẻ đẹp bao la, nơi nhiều người tìm thấy sự bình yên cũng như cảm hứng sáng tác cho nhiều bài thơ:

Khí thiêng sông núi bốc lên tận trời xanh.

Dòng suối chảy quanh vùng nước ngập

Tuổi trẻ bạc thấy ánh sáng mặt trời

Cồn Khu Suối Trong Mát Tỏa Sáng Ngàn Sao – Phạm Đình Nhân

Nhưng chỉ đến khi Nguyễn Trãi lồng ghép vẻ đẹp của địa danh này vào bài thơ thì Côn Sơn mới mang trọn vẹn màu sắc và hình hài của bài thơ mình, minh họa chân thực nhất cho sự yên bình nơi đây:

Conzone thì thầm,

Tôi có thể nghe thấy tiếng đàn hạc trong tai.

Đoạn đầu miêu tả cảnh rừng và suối của Konzone, qua đó, sự giao hòa, giao hòa giữa thiên nhiên và con người được tác giả miêu tả như nhân vật trữ tình của chủ thể. Tiếng kênh đào vang vọng tiếng đàn. Đó là âm thanh sâu thẳm của núi rừng, tiếng suối, tiếng lạch, ngân vang mãi trên bầu trời. Nhà thơ đã ví tiếng suối như tiếng đàn làm cho âm thanh tuyệt đối của mẹ thiên nhiên ấy trong trẻo và đẹp đẽ như tiếng đàn. Bài thơ gợi cảm giác ngọt ngào, êm đềm, du dương. Cả hình ảnh thiên nhiên và hình ảnh con người đều ẩn hiện. Chọn tiếng suối làm hình ảnh đầu tiên trong việc miêu tả Côn Sơn, tác giả muốn tiếng suối tạo nên vẻ đẹp thiên nhiên nơi đây. Giai điệu của đàn hạc thể hiện cảm xúc và tâm trạng của người nghệ sĩ, mô tả giai điệu chảy cùng âm thanh của tiếng kèn là một cách diễn giải tuyệt vời, và chúng ta cảm thấy rằng nhân vật trữ tình đang trải nghiệm âm thanh đó một cách mãnh liệt như một nghệ sĩ. Nghệ thuật cuối cùng của mẹ thiên nhiên.

Đang miêu tả sự chuyển động, nhà thơ đột ngột chuyển sang im lặng:

Conzone có đá rêu

Tôi đang ngồi trên một tảng đá như một chiếc gối êm ái.

Đá và suối là hai vật thể không thể tách rời. Những tảng đá làm cho dòng sông trở nên mạnh mẽ và hoang dã. Nhà thơ nhìn những tảng đá phủ đầy rêu phong cổ kính, và những gì bình thường nhất trong con mắt của nhà thơ cũng mang tính nghệ thuật. Anh có thể cảm nhận được tảng đá màu rêu đã phơi nắng hàng ngày, hàng tháng, chịu đựng sự xuất hiện của thời gian chảy trên đá. Nguyễn Trãi “ngồi tựa đá mềm như chiếu”. Lại một nghệ thuật so sánh rất độc đáo, rất gần gũi với thiên nhiên. Khu con giống như một ngôi nhà lớn, nhưng tấm thảm rêu phong ấy đã trở thành tấm chiếu êm ái cho con người, để nhân vật trữ tình ngồi thư giãn, giúp viết nên những vần thơ hay, mượt mà như tiếng khu con. Cả hai câu thơ này đều diễn tả tình yêu thiên nhiên và tâm hồn cao đẹp của Nguyễn Trãi, một con người lạc quan yêu đời.

Côn Sơn ca là một bức tranh hoàn mỹ, hội tụ đủ yếu tố âm nhạc và sắc màu, Nguyễn Trãi không quên tô điểm thêm cho bức tranh ấy một bức tranh đầy sức sống:

Mọc như một hình nón thông trong dòng chảy nhanh.

Tìm một nơi râm mát để chúng ta có thể nằm xuống.

Trong rừng có bóng trúc,

Dưới màu xanh mát, chúng tôi thư giãn và ngâm thơ.

Những cánh rừng thông và trúc trải dài ngút tầm mắt. Màu xanh của rừng mát rượi, che chở cho lòng người giữa giông bão. Nhà thơ sử dụng biện pháp tu từ so sánh, so sánh những cây tùng trong rừng thông như một bụi gai để chứng tỏ chúng thật nhiều. Mật độ của cây tùng có bảo vệ tâm hồn nhà thơ khỏi cát bụi? Núi Kon Son còn là nơi trú ngụ của những điều tuyệt vời. Không chỉ là âm thanh của nước sạch không lẫn với bụi. Nó không chỉ là những vết bẩn tự nhiên, mềm mại trên rêu. Nơi đây còn có những rừng thông, rừng trúc xanh mướt. Trong quan niệm của người xưa, cây tùng tượng trưng cho người đàn ông lịch lãm, không ngại gian khổ, khó khăn; Cây trúc tượng trưng cho sự trung thực, liêm khiết, chọn hai hình ảnh này để miêu tả, nhà thơ muốn ngầm khẳng định tâm hồn mình luôn vì đất nước, vì dân tộc.

Trong bài thơ có bóng dáng con người rõ ràng, và hình ảnh nhà thơ thanh bình, không bụi, và đẹp vô cùng khi ông vừa đọc bài thơ, vừa thưởng ngoạn cảnh đẹp.

Cảm xúc của Nguyễn Trãi – Tâm trạng của một người con yêu nước

Nguyễn Du đã từng nói.

Cảnh nào không vẽ đau buồn

Cảnh buồn người vui

Côn Sơn Ca không chỉ là bức tranh thiên nhiên tươi đẹp, thanh bình bởi cảnh vật luôn có người ở mà còn chứa đựng tình cảm của một người con yêu nước, thương dân luôn xót xa trước nỗi thống khổ của người dân nghèo. Lo lắng. Nhà thơ bày tỏ tâm sự vô tư:

Quay lại, tại sao không sớm,

Nửa đời vướng bụi trần, vì sao?

Chín quả bí ngô làm gì,

Tùy theo phần gạo rau với nước.

Anh không màng đến những giá trị vật chất, cho rằng đó là cát bụi không nên động đến, anh để số phận đưa đẩy, đừng cố tranh giành thiệt hơn. Nguyễn Trãi làm quan, tài không hiển đạt, được các đại thần và triều thần khuất phục. Đã có lúc anh than thở: “Nhân danh vẽ bậy”. Đó là tâm trạng của thời điểm đó. Năm 1429, Lê Thái Tổ là Trần Nguyên Hãn ám sát Phạm Văn Xảo, hai quan đại thần. Nguyễn Trãi cũng bị bắt giam. Sau đó, cô đã được tha thứ, nhưng cô chỉ là một nữ thần “trong sáng”. Nguyễn Trãi bao năm sống trong tâm trạng trở về Khu Cồn để làm bạn với cỏ cây hoa lá. Bài thơ nói lên bi kịch muốn cứu giúp thiên hạ nhưng nay phải bỏ nghề quan để bảo vệ thanh danh của mình.

Bài thơ này cũng là tầm nhìn của ông về sự giàu có, sang trọng, phú quý và xuất sắc:

Tùy theo phần gạo rau với nước.

Dong and Nguyen đã để lại tên tuổi của họ trên thế giới.

Vàng mười, chứa đầy tiêu.

Trên núi Beast San,

Di, Qi nhịn ăn không kể cơm.

Hai mặt khó so sánh, mềm yếu và ngu ngốc,

Làm mọi thứ bạn muốn.

Tương truyền xưa (Vạn Chung Cửu Đỉnh) mượn quan to để phô trương, ăn cả ngàn thùng gạo là tài lộc, tức là quan cao sang, vinh hoa, phú quý đã đến trước rồi. Cửu đỉnh (chín đỉnh), chỉ ngai vàng, có cả thiên hạ trong tay, là đỉnh cao của phú quý quyền lực… Con người ở đời lao vào gian khổ, vào sinh ra tử chỉ vì vật. Chỉ cái gọi là “bốn nghìn”, nhưng rốt cuộc hạn chế sự tồn tại của con người là gì? Dong Shuo của nhà Đông Hán, Yuan Tai của nhà Đường, nắm giữ những chức vụ quan trọng cao, sự giàu có đến tột cùng và cuối cùng trở nên khét tiếng, để lại một cái tên bẩn thỉu mãi mãi. Tác giả nhớ lại hành trạng và cái chết của Bá Di, Thục Tề của triều đại Ann & Shaw để suy ngẫm về kiếp “ngu mềm”, cuối cùng chỉ để “thỏa mãn nguyện vọng của mọi người”. Những người chỉ nghĩ đến mình mà không nghĩ đến mọi người sẽ bị mang tên xấu.

Nguyên Troy đã phê phán mạnh mẽ lòng tham lam, tham lam của bọn quan lại, đồng thời bày tỏ thái độ bức xúc với chế độ vì đã không đem lại cuộc sống ấm no cho nhân dân. Nhà thơ trích dẫn nhiều cảnh đời qua bài thơ, những cảnh trong đời nhiều cung bậc cao thấp của nhà thơ:

Một trăm năm của cuộc đời,

Con người như cỏ cây, thân tàn ma dại.

Vui buồn

Tốt héo, chu kỳ thay đổi.

Núi và núi ở đây và ở đó,

Ai biết được ngày tủi nhục sau khi chết sẽ về đâu.

Sống hay giết, buồn hay vui là lẽ sống của đời, còn gì phải tính nữa. Con người chỉ có một lần sống và một lần chết. Ở phần thứ hai của bài Nguyễn Trãi nói lên tâm trạng đương thời, triết lí nhân sinh, nỗi niềm da diết, lan tỏa trong tâm hồn thi nhân. Triết lý sống của Nguyễn Trãi thể hiện sự thương cảm cho số phận của con người, đồng thời thể hiện quyết tâm rời bỏ nơi nhiều mưu sĩ gian trá. Đăng Dũng từng có những lời này:

Đời dã man, chỉ có tuổi già!

Đất rộng trời cao.

Gặp gỡ những kẻ cơ hội,

Bittersweet là ai!

Tất nhiên, nỗi khốn cùng của những kẻ ghét bỏ chức quan cũng là bi kịch của kẻ sĩ phu, kẻ sĩ không dùng tài trí, đức độ.

Côn Sơn ca – Vẻ đẹp tâm hồn, tình yêu thiên nhiên của người anh hùng dân tộc Nguyễn Trãi. Bài hát Côn Sơn Đó không chỉ là bài thơ tả cảnh mà còn có bóng dáng của một con người đang phải chịu đựng nỗi đau thương sâu sắc của thế hệ, một con người không được trân trọng. Đồng thời thể hiện được vẻ đẹp thanh cao, chính trực ngay cả khi cuộc đời là một chuỗi bi kịch.

Đồng cỏ quản lý

.

READ  Trang phục Halloween tự làm cho bé bằng giấy đơn giản | Daisudaiduongxanh
Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud