Những bài thơ hay nhất của nhà thơ Chế Lan Viên | Daisudaiduongxanh

Ẩm Thực 0 lượt xem

Chế Lan Tán Một trong những nhà thơ tiêu biểu trong phong trào thơ mới. Là một nhà văn lớn với phong cách thơ độc đáo ám ảnh đầy ma mị. Sau Cách mạng Tháng Tám, cũng như bao nhà thơ khác, Chế Lan Viên trở về với đời sống dân gian, trở về với đất nước, ông đã tìm được nguồn cảm hứng thơ mới trước tiếng gọi của thời gian. Ông đã để lại những tác phẩm lớn cho nền văn học Việt Nam. Những bài thơ phổ biến nhất của ông bao gồm những bài sau:

Những bài thơ hay nhất của nhà thơ Chế Lan Viên

Tây Bắc? Tây Bắc có gì đặc biệt?
Khi trái tim tôi trở thành một con tàu
Khi đất mẹ hát về muôn phương.
Tâm hồn tôi là Tây Bắc, nhưng không nơi nào khác

Con tàu này đang đi về hướng Tây Bắc, bạn có đi không?
Bạn bè đi xa quá, em rời xa thiên đường Hà Nội
Bạn có nghe thấy gió hú không?
Ra khỏi cửa? Tàu đói trăng

Đất nước rộng lớn, cuộc đời tôi nhỏ bé
Tàu gọi anh đi, sao bà bầu lại đi?
Không có bài thơ nào trong trái tim khép kín
Linh hồn tôi đang chờ đợi để gặp bạn

Tây Bắc! Ôi mười năm tây bắc
Đất nước trên đồi đã trở thành anh hùng
Máu là nơi linh hồn tôi rơi xuống đất
Bây giờ, quả chín đầu xuân

Ôi kháng chiến! Mười năm qua như lửa đốt
Ngàn năm sau vẫn đủ năng lượng soi đường
Tôi đã đi, nhưng tôi phải đi xa hơn
Cho con gặp lại mẹ yêu của con

Ta gặp lại người ta như hươu về bên suối xưa.
Cỏ đón tháng hai âm lịch, gặp mùa én.
Như đứa trẻ đói gặp sữa
Chiếc nôi dừng lại khi nó đột ngột vươn ra

Tôi nhớ anh trai tôi, người anh du kích
Chiếc áo sơ mi nâu anh ấy đã mặc ở đồn cảnh sát vào ban đêm
Áo nâu đã rách một đời.
Đêm qua tôi đã cởi quần áo của bạn

Tôi nhớ anh trai tôi, anh trai tôi đã tham gia
Rừng yêu dấu, tôi là băng, khu rừng tôi mong chờ
Chúng tôi đến bản Na vào buổi sáng và bản Bắc vào buổi tối
Trong mười năm! Không có phong bì nào bị mất

Tôi cảm thấy bạn! Ngọn lửa hồng thắp sáng mái tóc bạch kim
Năm tôi bị bệnh, tôi đã thức rất lâu.
Mẹ và con trai không chảy máu
Nhưng cả đời này, tôi sẽ luôn ghi nhớ công ơn sinh thành dưỡng dục.

Nhớ bản sương, nhớ đèo mây phủ.
Nó đã đi đâu, trái tim không yêu?
Khi tôi ở, đất ở đâu?
Khi tôi ra đi, đất đã trở thành linh hồn!

Anh chợt nhớ em như mùa đông, em nhớ anh lạnh lùng
Tình em như kiến ​​hoa vàng
Khi mùa xuân đến, lông của loài chim rừng chuyển sang màu xanh
Tình yêu làm cho đất nước xa lạ với đất mẹ

Tôi nắm tay bạn khi kết thúc chiến dịch
Nén xôi để nuôi đoàn quân của tôi ẩn mình giữa rừng già.
Tây bắc không có lịch
Món xôi đầu tiên còn thơm

READ  Hướng dẫn cách làm khô bò ngon đúng điệu có màu đẹp tại nhà | Daisudaiduongxanh

Đất nước có nói với chúng ta hay trái tim chúng ta đang khóc?
Chờ đợi tình yêu của tôi, chờ đợi tình yêu của mẹ tôi
Hãy nhanh chóng tung cánh
Đôi mắt tôi bị hút vào một trăm mái ngói đỏ

Mắt nhớ khuôn mặt, tai nhớ giọng nói
Mùa người ta gieo lúa chín
Quay người lại và nắm tay nhau
Sàn nhà được làm ấm bằng kẹo cao su nóng của hapun

Mười năm nhựa nóng đổ máu người
Wayamba thân mến, Bạn là mẹ của những tâm hồn thơ mộng
Mười năm chiến tranh, vàng của chúng tôi bị tổn thương bởi lửa
Quay lại ngay, tôi sẽ lấy lại vàng của tôi

Có được tất cả những giấc mơ! Ai nói tàu không mơ?
Mỗi đêm không có trăng
Trái tim tôi như con tàu, tôi cũng uống
Khuôn mặt hồng hào của tôi trong mùa xuân lớn

Bài thơ cho thấy rõ sự khác biệt Phong cách nghệ thuật của nhà thơ Chế Lan tánThể hiện rõ tư tưởng của nhà thơ. Chính những suy nghĩ của người dân đã hòa mình vào cuộc sống của người dân. Thơ là hành trình từ cái tôi hạn hẹp đến cái tôi cao cả. Nhà thơ mong được cống hiến sức mình để xây dựng đất nước.

2. Móc

Tôi vẫn có nó trong tay
Tôi không biết cái móc
Nhưng trong bài hát của mẹ
Có móc khi bay:
“Cò bay
Những cái móc bay
Kích hoạt cổng
Dong dong koka … “

Một mình lưỡi câu, lưỡi câu phải tìm thức ăn.
Tôi có mẹ, tôi chơi, và sau đó tôi đi ngủ
“Kokka ăn đêm
Móc ra khỏi lồng
Cò gặp cành mềm
Kokka sợ cây tre … “

Ngủ yên, ngủ yên, móc đi, đừng sợ.
Gai mềm, mẹ đã giơ tay rồi
Có hơi thở của mùa xuân trong tiếng hát của mẹ tôi
Tôi không biết móc câu và bí ngô
Tôi không biết cành mềm bạn hát
Sữa mẹ nhiều, con ngủ không ngấy.

II
Ngủ yên, ngủ yên, ngủ yên
Để chúng nhận ra cái móc màu trắng
Các móc đứng xung quanh nôi
Sau đó móc câu vào lồng
Bé ngủ yên thì móc cũng ngủ.
Đôi cánh của cái móc, hai bạn bao bọc thành từng cặp
Ngày mai khi lớn lên tôi sẽ đi học sau
Đôi cánh trắng của móc bay theo gót chân bạn
Phát triển, lớn lên, phát triển …
bạn đang làm gì thế?
Tôi là một nhà thơ
Đôi cánh của coca trắng lại bay liên tục
Trước hiên nhà
Và trong sự mát mẻ của câu

III
Ngay cả khi ở gần bạn
Dù tôi đã xa
Lên đến hồ bơi trong rừng
Cò sẽ tìm thấy bạn
Cò sẽ yêu bạn mãi mãi
Các con à, mẹ vẫn lớn
Đi rồi, vẫn còn trong bụng mẹ
Ồ!
Chỉ là một cái móc
Cái móc mẹ hát
Đó cũng là cuộc sống
Đôi cánh phía trên cái nôi
Ngủ đi, ngủ đi!
Cho cánh cò, cánh vạc
Cho bầu trời
Hãy đến và hát
Xung quanh cái nôi

Mượn hình ảnh chiếc móc câu để nói về công lao to lớn của người mẹ. Cảm nhận được tình cảm mẫu tử thiêng liêng, cảm nghiệm được vẻ đẹp sâu lắng của hình tượng cây móc câu, tác giả đã nắm bắt được những câu ca dao, dân ca Việt Nam ca ngợi tình mẫu tử, thiêng liêng và những vất vả của công việc nuôi dạy con cái, dệt nên những vần thơ gửi đến các bà, các mẹ. Bài thơ sớm được mọi người biết đến và trở thành một trong những tác phẩm thường viết về tình mẹ.

3. Người tìm nước

Đất nước rất đẹp. Nhưng Bác phải đi
Bác cho cháu lướt dưới tàu
Ngôi làng biến mất khi bãi biển rút đi
Bốn phía không một bóng tre.

Đêm đầu tiên tôi rời khỏi đất nước, ai muốn ngủ
Sóng vỗ dưới thân tàu không phải sóng vỗ nhà.
Từ đây bầu trời không trong xanh
Càng đi xa, tôi càng thấy nỗi đau của dòng nước.

Tất cả chúng tôi đều ngủ trên những chiếc giường tatami chật chội
Giấc mơ của tôi đang hủy hoại cuộc đời tôi
Niềm vui của một chiếc váy đẹp
Mái nhà bình yên soi bóng tâm hồn

Một trăm giấc mơ không thể chịu đựng một đêm rắn
Tôi để mưa gió
Trái tim tôi trở thành một con rối
Hãy để cuộc sống giật dây

Xung quanh Hồ Gươm không ai nói về Huyết Vương
Trái tim của chúng ta đã trở thành câu chuyện cũ
Hiểu tại sao trái tim của tất cả các nhà lãnh đạo
Tìm cách theo dõi cuộc đua

Hiểu tại sao “người đàn ông tìm kiếm hình ảnh của nước”
Không phải hình ảnh bài thơ tạc vào người.
Quê hương nửa đời quen thuộc
Hay một sinh vật vô hình trong màn sương xa

Bức tranh đất nước còn sống hay đã chết
Màu vàng cổ xưa, màu đỏ tương lai
Vị thế của cả dân tộc
Một cách tôn vinh 25 triệu người

Bạn có nhớ gió lạnh ở Paris?
Viên gạch hồng Bác chống suốt mùa đông.
Sương mù ở London, bạn nhớ chứ?
Giọt mồ hôi rơi người ít giữa đêm?

Đời thuyền trôi trên sóng
Ở Mỹ, mọi người hỏi cờ châu Phi
Vùng đất tự do, bầu trời nô lệ
Đang tìm kiếm những con đường cách mạng

Nằm mơ thấy nước vào ban đêm, nhìn thấy hình ảnh của nước vào ban ngày
Cây trong ngôi nhà mơ ước xanh tươi
Ăn miếng cơm manh áo thú vị cũng đắng.
Một sự bất tiện khi nhìn vào một cành hoa

Ngày mai nhân dân ta sẽ sống ra sao?
Sông Hồng chảy về đâu? Và lịch sử?
Dãy Trường Sơn thức giấc khi nào?
Liệu bàn tay của Fu Dong có chạm được tới mây?

Điều gì xảy ra với lá cờ sau đó? Tiếng hát như thế nào?
Nụ cười sẽ như thế nào?
Ôi, độc lập!
Trời xanh Tổ quốc xanh biết bao nhiêu?
Khi sự tự do phát sáng ở trên đầu

Nhìn kìa, mặt trời Nga đang tỏa sáng ở phía đông
Cây đắng sinh trái ngọt
Đắng cay chia sẻ hạnh phúc
Sao vàng bay với búa liềm và người nông dân

Hoặc hướng dẫn cho chú. Và anh ấy hét lên
Ngay cả từ ‘Lenin’ cũng khiến chú tôi rơi nước mắt
Bốn bức tường im lặng Bác gấp lại và lắng nghe từng trang sách
Ngoài kia, cả nước đang chờ tin

Bác hét lên một mình như nói với dân tộc
“Cơm áo quần đây rồi! Hạnh phúc là đây! ”
Bức tranh đảng nép mình vào bức tranh thủy mặc.
Giây phút đầu tiên bạn khóc hay giây phút chú bạn cười

Bác thấy:
Người dân ta bưng đĩa cơm mà nước mắt lưng tròng.
Trâu đồng đuổi theo thợ cày
Mỏ thiếc, mỏ than, rừng vàng, bể bạc
Không ai bỏ xác họ trên đường ray

Cuộc rượt đuổi nước kết thúc. Đến bầu trời xanh bài hát
Mặt trăng theo chân thợ điện đến phòng ngủ của công nhân
Nông dân đã trở thành trí thức
Bóng tối phải được biến thành anh hùng

Việt Nam Đinh Lý Trần Lê ngàn năm
Pháo đài của dân tộc Việt Nam trong suối mát
Mái tranh ngàn năm đổi màu ngói
Đời thường đầy hoa

Ồ! Đường đến Lê-nin là đường về với Tổ quốc …
Sáng hôm đó tuyết ở Moscow lạnh hơn gấp trăm lần
Trong tuyết trắng như nhiều giọt nước mắt
Lê-nin đã ra đi. Nhưng Bác không dừng lại

Ông theo luận án của Lenin về quê hương Việt Nam
Biên giới là xa. Nhưng đối với tôi dường như nó đã đến
Nhìn hay bóng chú hôn xuống đất

Nghe hình ảnh đất nước màu hồng, thai nhi

Hay hành trình tìm đường cứu nước của Bác, đó không chỉ là chặng đường gian nan mà là một bài thơ về một bước đi đầy tự hào. Giọng thơ ca ngợi vị lãnh tụ hay người bác vĩ đại là nguồn cảm hứng muôn đời của thơ ca Việt Nam.

4. Mùa xuân

Tôi không đợi, tôi không đợi
Thanh xuân sẽ mang lại nhiều đau khổ?
– Với tôi, tất cả đều vô nghĩa
Mọi thứ không là gì ngoài đau khổ!

Ai đã trở lại vào mùa thu năm ngoái?
Cho tôi xin một ít lá vàng được không?
Với hoa tươi, tất cả các cánh hoa rơi
Đến đây, mang mùa xuân đến tận cửa!

Ai biết hồn tôi đang ở trong giấc mơ
Những tưởng tái hợp có ngăn được tình xuân?

Có một người nghèo không biết Tết.
Mặc áo mùa thu!

Có một đứa trẻ không thể khóc
Cười một cách tình cờ!

Ồ! Hãy nhớ! Hãy nhớ!
Một con chim lạc cuối đại ngàn

Bài thơ được viết trong Phong trào thơ mới, thể hiện rõ nét phong cách nghệ thuật của Chế Lan Vian trong thời đại ngày nay. Một hồn thơ khốn khổ không tìm được phương hướng, mọi thứ đều bấp bênh, bất định. Bài thơ mang đậm âm hưởng thời gian viết về mùa xuân nhưng những hình ảnh mượn để thực sự nói lên nỗi khổ của con người.

Chế Lan Viên là một nhà thơ lớn đầy trăn trở. Những bài thơ của ông là đỉnh cao của việc sử dụng ngôn từ có giá trị nghệ thuật và nội dung lớn.

Đồng cỏ quản lý

.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud