Tràng Giang – Một âm hưởng của thời đại | Daisudaiduongxanh

Blog 0 lượt xem

Sự ra đời của phong trào thơ mới, Trang Jiang Là một bài thơ đáng chú ý nhất. Đặc điểm chính của thơ Mới là pha trộn cái mới, cái lạ, phương đông và phương tây, tạo nên một trào lưu thơ với những tác phẩm và nhà thơ bình thường. Khuấy động vì nó có rất nhiều thứ mới và lạ. Và thế giới lúc bấy giờ thật “buồn” và cái họ chung thủy, nhạy cảm của các nhà thơ mới, với chính họ và với xã hội đương thời – thờ ơ, vô cảm. Đó là những gì chúng tôi có thể nói. “Trang Jiang“Nó chỉ đơn giản là thông báo của chúng tôi sau đó.

Tràng Giang - Tiếng vọng một thời Huy Cận

Ngay ở phần đầu của bài thơ, một nỗi tiếc thương đọng lại, như thể dẫn dắt cảm xúc chủ đạo của bài thơ.

Sóng lăn tăn mang thông điệp buồn,

Thuyền chìm song song.

Thuyền về quê buồn trăm ngả;

Có vài hàng cành cây khô bằng gỗ.

Cái hay nhất của khổ thơ này là khổ thơ. Nhà thơ đã viết “Trang JiangNhịp “ang” thay cho “sông dài” tạo cảm giác dài ra cả về không gian và thời gian thì mới thể hiện trọn vẹn hình ảnh sông dài, biển rộng và gây xót xa. , “Thông điệp chia buồn” – nỗi tiếc thương không thể nguôi ngoai. Nhà thơ chỉ chọn một số hình ảnh để tả dòng sông. Sóng, thuyền và củi. Hình ảnh đứng riêng lẻ để thể hiện mức độ cao nhất của sự cô đơn. Thuyền và nước chia lìa, củi lạc trôi một mình. Nhà thơ sử dụng những tính từ để miêu tả nỗi cô đơn: “bi thương”, “lạc lõng” một cách rất tài tình và sáng tạo. Bốn bài thơ “Trang Jiang“Nhà thơ mang dáng dấp cổ điển như xưa: các nhà thơ thường ẩn mình sau độ lớn của sóng, không giống các nhà thơ mới thể hiện cái tôi của mình.

Gió đuổi theo gió, mây theo mây.

Nước buồn, hoa ngô đồng dối trá.

Ai đã vận chuyển trên Mặt trăng?

Đêm nay đi trăng sao?

READ  Kinh nghiệm du lịch Bà Nà Hills tự túc 2022 đường lên tiên cảnh | Daisudaiduongxanh

Điều ngược lại được áp dụng đặc biệt khi từ “một” được đặt sau hình ảnh gỗ. Nhấn mạnh sự khô héo vô tri vô giác của thiên nhiên. Đây có thể nói là nguồn cảm hứng chung của một thời đại mà hàng trăm thi nhân xuất hiện như những “con cá” trước phố:

Tôi là một con nai bị mắc vào lưới,

Đứng trong bóng tối không biết đi đâu

nhưng “Trang Jiang”Là bài thơ thể hiện rõ nhất nỗi niềm của thời đại ấy.

Tràng giang là một bài thơ tang xưa thể hiện rõ nét phong cách nghệ thuật của Huy Cận

Khổ thơ thứ hai tiếp nối cảm xúc đó:

Làn gió nhỏ ngọt ngào chậm rãi,

Nơi ồn ào của làng quê xa chợ chiều.

Mặt trời lặn, bầu trời thăm thẳm;

Sông dài, trời rộng, chốn quạnh hiu.

Ở khổ thơ này có những dấu hiệu của cuộc đời “chợ chiều” nhưng chỉ thoáng qua. Những hình ảnh “tâm hồn nhỏ bé”, “làng xa”, “sông dài”, “trời rộng” minh họa cho không gian như được mở rộng một cách tuyệt đối. Nhịp thơ vẫn vô cùng chậm rãi thể hiện sự lười biếng của tác giả. Huy Cận đã khéo léo dùng hai từ để miêu tả sự vắng vẻ, hoang vắng ở hai bên bờ sông: “nghèo” – hiếm hoi, tầm thường, “lạc lõng” – lặng lẽ, nhỏ bé, con người. Ngọn gió lơ lửng trên “ngọn núi nhỏ” là một bầu không khí buồn bã, ảm đạm nơi vắng bóng người, không có sức sống. Tiếng ồn ào trong chợ tối u uất đến mức không thể nghe thấy. Điều rõ ràng từ “đâu” là cảm giác mơ hồ, không xác định được điểm tựa nên bám vào.

Tràng Giang của Huy Cận - Tiếng vọng của thời gian

Đỉnh cao của từ được diễn đạt bằng từ “cao chót vót”, tính từ cao chót vót là từ dùng để chỉ độ cao gần với tính từ “sâu”. Chính sự sáng tạo này đã mở ra một không gian sâu thẳm mà ngay cả chính trái tim anh cũng đang bế tắc trong tuyệt vọng. Cặp từ đối lập “ánh sáng mặt trời” – “trời cao”, “sông dài” – “trời rộng” gợi tả sự chuyển động của cảnh, đồng thời giúp vẽ nên cái đa chiều, đa chiều. Khổ thơ vẽ nên bức tranh thiên nhiên rộng lớn vô hồn, lạc lõng và cô lập. Hồi Tánh, tác giả thơ Việt Nam, viết: “Cuộc đời chúng ta ở trong vòng tròn của ta, mất bề rộng mà tìm sâu, nhưng càng vào sâu, trời càng lạnh …” Bài thơ “Trang Gián”.

READ  Những câu nói hay, danh ngôn hay về lòng dũng cảm, can đảm | Daisudaiduongxanh

Nỗi buồn “Trang Jiang“Đó không phải là nỗi đau của cá nhân, mà là nỗi đau của cả một thế hệ, nỗi đau của thời gian, khiến tôi bơ vơ, không lối thoát:

Nơi nổi, từng hàng;

Rất lớn mà không có phà.

Không yêu cầu bất kỳ sự thân mật nào,

Lặng lẽ bãi xanh gặp bãi vàng.

Nhà thơ nhìn lại dòng sông, nhìn cảnh vật xung quanh, mong ước một điều gì đó thân thuộc mang hơi ấm cho tâm hồn đang chìm trong giá lạnh về nỗi cô đơn. Nhưng thiên nhiên đã đáp lại mong muốn đó bằng những hình ảnh ngày càng biệt lập. Hình ảnh Cánh Bèo là một hình ảnh kinh điển của thơ ca Việt Nam, thường thể hiện sự bất lực. Hình ảnh cánh bèo của Huy Cận không thể hiện số lượng ít mà xuất hiện “từng dòng một”, nhưng chính hình ảnh cánh bèo đã tạo cảm giác về sự lười biếng, bấp bênh trong cuộc sống. Sông vắng thuyền, không cầu. Những chiếc thuyền cầu là hình ảnh gợi liên tưởng nhưng nhà thơ lại loại bỏ hoàn toàn, như thể nhà thơ đang tách ra khỏi nhân gian hoặc không tìm được sự liên kết với tư tưởng của nhà thơ, đồng điệu với mọi người nên phải gửi gắm tâm tư của mình vào cái lớn hơn. thiên nhiên. Với câu thơ cuối của khổ thơ, tác giả sử dụng nhiều gam màu để làm nổi bật bức tranh. “Bãi xanh gặp bãi vàng” – bức tranh tươi sáng và nổi bật, nhưng với từ “yên tĩnh” màu sắc này nhạt dần. Bây giờ hai hình ảnh này không còn tươi như màu ban đầu. Từ đó cũng “lây lan” không khí cũ từ vật này sang vật khác. Mọi thứ đều chìm trong nỗi cô đơn. Sự khốn cùng của thế gian gây ra tâm lý về sự vô nghĩa của kiếp người. Những suy nghĩ về chủ nghĩa hư vô nảy sinh, đối với mọi người, dường như không có gì là bền vững, không có gì có ý nghĩa:

READ  {Review} Bảng màu son Black Rouge Ver 3 Air Fit Velvet Tint | Daisudaiduongxanh

Chúa ơi, hôm nay tôi mệt mỏi

Màu sắc và hình ảnh của thế giới

Đó là nỗi lòng của Huy Cận, một nhà thơ không bao giờ ly hương.

Ở khổ thơ cuối, khung cảnh vẫn ảm đạm, ảm đạm:

Những lớp mây cao phun ra những ngọn núi bạc,

Chim có cánh nhỏ: bóng râm buổi tối.

Lòng nước dâng lên non nước.

Hoàng hôn không khói cũng ở quê nhà.

Từ “lớp” thể hiện sự lặp lại, vừa gợi tả cảnh sắc thiên nhiên mây núi, vừa là sự uể oải, u ám của tâm hồn người nghệ sĩ. Đôi cánh của một con chim nghiêng hoàng hôn trên mọi thứ, và ruột già tượng trưng cho thời gian trôi qua. Nhà thơ đã có cái nhìn rất tinh tế khi miêu tả thiên nhiên kỳ vĩ, huy hoàng, đẹp đẽ, thơ mộng. Từng tầng mây từng được nhẹ nhàng kéo đi giờ tạo thành những ngọn núi đẹp đẽ và rộng lớn, từng đám mây mang nội lực, mang đến sự trường sinh bất tử. Hai câu thơ cuối bộc lộ tâm trạng của nhà thơ. Từ “trĩu nặng” diễn tả nỗi buồn, nỗi cô đơn đang trào dâng trong lòng. Tất cả các cảm xúc được kết hợp với nhau để mang lại cảm giác “như ở nhà”. Bài thơ mượn ý thơ của Toi Hugh:

Quê hương dưới bóng mặt trời lặn

Khói sông có làm phiền ai không?

Để diễn tả trọn vẹn nỗi tiếc thương quê hương của nhà thơ.

Tràng giang ngàn xưa bi tráng, Thể hiện rõ nét phong cách nghệ thuật của Huy Cận. Bài thơ mang đậm màu sắc cổ điển cũng như tấm lòng son sắt đối với nơi sinh của nhà thơ.

Đồng cỏ quản lý

.

Bài viết liên quan

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Protected with IP Blacklist CloudIP Blacklist Cloud